TRUYỆN SAU CÙNG CỦA HẠNH PHÚC

Hạnh phúc đôi lúc chỉ cần đa số điều giản đối kháng, tương tự như ánh nhìn lung linh hình láng fan người mẹ của cậu nhỏ nhắn vừa tròn 12, tựa như tình thương của bạn bà bầu “điên” ấm nồng trong mẫu ôm bảo vệ đứa con nhỏ xíu rộp. Hạnh phúc ấy, bé dại bé bỏng thôi, đôi lúc nhỏng hòn bi ve sầu dễ dàng search, đôi lúc lại là viên ngọc ẩn núp tận lòng biển lớn.”

1 tuần trước lúc đến trại trẻ mồ côi.

Bạn đang xem: Truyện sau cùng của hạnh phúc

– Mẹ mày cất chi phí sinh hoạt đâu? Đưa không còn đây đến tao!

– Con… nhỏ lần chần.

– Mày không nghe lời tao, tao tiến công mi chết!

Chát! Chát! Chát! Xoảng! Rầm!

Âm thanh hao ấy ngày làm sao tôi cũng nghe. Nó “thân thuộc” đến cả những người hàng xóm bao bọc cũng ko thèm đếm xỉa đến nữa. Kì thực, từ bỏ lúc Minc xuất hiện thêm, ba nó ngày nào cũng vậy. Đánh, chửi, mắng nhiếc, đầy đủ cả. Đến nay đã và đang hơn chục năm rồi. Năm ni nó tròn 12 tuổi, loại tuổi không còn nhỏ nhắn tuy vậy thực ra vẫn không biết đời là gì. do đó nó trù trừ phản nghịch phòng nhỏng một con mãnh thú lúc bị giành miếng ăn.

Còn người mẹ nó đâu? Đáng tmùi hương gắng, 1hai năm đảm bảo an toàn đứa con thơ đần, chị em nó nlỗi đã đánh không đủ một trong những phần lí trí. Người ta bảo bà mẹ nó điên, một kẻ ko thông thường. Là tất cả lý do cả: Mấy tín đồ láng giềng thấy bà mẹ nó nhân từ mà lại cần sống với những người nlỗi bố nó phải khulặng bà loại bỏ đi chỗ không giống, mà lại người mẹ nó chỉ mỉm cười hề hề vẻ đần độn ngốc mà lại bảo: Tôi muốn ở chỗ này ai làm cái gi được tôi. Khulặng chục lần thì hết thảy chục lần bị người mẹ nó nói vậy, tức bản thân, nuốm là fan ta ghét, fan ta đồn bà mẹ nó điên.

*
Hạnh phúc đôi lúc chỉ với phần lớn điều giản đối kháng, giống như ánh nhìn lấp lánh lung linh hình bóng người người mẹ của cậu nhỏ bé vừa tròn 12. Ảnh: Internet

Người lũ ông ấy tự khi đi xuất khẩu lao đụng sinh hoạt Lào về, thất nghiệp, yêu cầu đâm ra nghiện nay rượu. Ông ấy lúc không say thì không nhiều nói và đường hoàng lắm, còn đi phú thợ hồ nước tìm tiền. Nhưng Khi rượu vẫn vào tận tâm thuật thiêu đốt trí óc của con người ấy thì hỡi ôi, ông ta đày đọa, tấn công đập nhì mẹ nhỏ nhỏng súc thiết bị. Trong công ty gồm gì những bị giã nát cả. Hàng buôn bản những lần cũng can ngăn uống tuy thế lâu dần không còn ai quan tâm nữa. Vì người ta sợ hãi bị vạ lây, sợ mẫu danh “trong sạch” của bạn ta bị bám không sạch.

6 Từ lâu khi đến trại tphải chăng mồ côi.

7 tiếng sáng

Minc vội vàng xách cặp đến ngôi trường, tất nhiên là với cái bụng đói meo. Trung bình một tuần lễ thì nó được bữa sớm 4 lần. Mà hết thảy 4 lần, nó các ăn uống bánh mỳ vì chưng bà bầu nó mua mang đến. Hôm ấy, trông nó ngốn ngấu ổ bánh mì dẻo nhách nhưng mà xót, tôi đến nó dăm cha chục nghìn dẫu vậy nó không nhận. Nó bảo cha nó quán triệt nó xài tiền, cũng không được nhận tài chính tín đồ ta. Nói rồi nó chạy thục mạng đến trường. Thấy vậy, tôi tảo sườn lưng lái xe cho đơn vị nhưng mà lòng nao nao một cảm xúc khó tả.

5 tiếng chiều

Tôi về nhà sau một ngày làm việc stress. Tay sếp sinh hoạt đơn vị thời gian nào cũng lên giọng hách dịch. Hắn lại sắp gisống trò gì nữa phía trên. Dự án lần này mà lại thua cuộc hoàn toàn có thể mình đã mất việc… Tôi chán ngán với tăng tốc độ thiệt nkhô cứng. Nhưng gồm đồ vật gì đó vẫn tiến công lạc hướng của tôi. Là Minh. Đang đứng trước bên nhưng mà chần chờ không thích vào.

– Em làm gì ở đây vậy? Sao không vào nhà?

– …

– Uhm… Anh sẽ rhình ảnh này. Ra công viên nghịch không?

– …

– Đi thôi nhóc!

6 giờ đồng hồ chiều

Cót két… Cót két… Cót két

Tôi dẫn thằng trẻ ranh mang lại khu dã ngoại công viên trẻ em ngay sát bên. Nó ngồi ghế chao, tôi ngồi lên loại kề bên. Nhưng nó vẫn không nói một lời làm sao.

– Nhóc định ngồi đây cho tới tối à? Không nói gì thì anh về trước nhé.

– Ơ… Anh buộc phải dẫn em về chđọng.

– Vậy thì đề cập em có cthị trấn gì đi rồi anh chnghỉ ngơi về. Không đề cập thì từ bỏ về đi nhé!

Tôi làm vẻ mặt độc ác.

– Em mê say bạn í vào lớp. Xinch lắm anh ạ!

Nói rồi, mặt nó mẩn đỏ nlỗi trái gấc.

Tôi suýt thì té ngửa với câu nói của thằng rực rỡ. Trông nó lầm lầm lì lì rứa cơ mà láu thật. Tôi nhảy cười:

– Rồi sao? Kể tiếp anh nghe làm sao.

– Nhưng bạn í không ưng ý em.

– Vì sao vậy?

– Vì bên em nghèo với người mẹ em làm cho lao công

Minch chuyển tay chà xát mí mắt khiến cho hai con mắt ửng đỏ như mong khóc.

“Nghèo”! Tiếng ấy vang lên nghe thật đau xót. Một người trước đó chưa từng trải qua chữ Nghèo thì lâu dài không hiểu nhiều nó đắng cay với tủi nhục như thế nào.

Nếu chúng ta xuất hiện vào một làng quê nghèo, Khi toàn bộ phần đa fan thuộc Chịu đựng tầm thường một chình họa ngộ thì không hề gì, bạn ta vẫn cảm thông cho nhau cùng cùng cả nhà vượt qua gian cạnh tranh. Nhưng nếu khách hàng xuất hiện vào một thành phố phồn hoa còn chỉ duy nhất nhà bạn nghèo thì đó sẽ là một cái gông sắt đè nén chổ chính giữa can chúng ta, nlỗi thể các bạn là tù vẫn đợi ngày xét xử. Hiện giờ, các bạn tất cả nhì lựa chọn: một là phá vỡ lẽ mẫu gông ấy cùng minh chứng mình không có tội hoặc giữ lại im lặng và cắm răng đeo nó suốt đời. Không dễ dàng gì nhằm quá qua tự ti nhưng điều kinh sợ hơn là chúng ta luôn luôn trường đoản cú tạo thành mặc cảm để giầy vò phiên bản thân bản thân. Minc còn nhỏ dại nhưng chổ chính giữa hồn nó còn nkhiến thơ hơn nữa. Nó chưa biết được cái nhìn của fan đời kinh sợ ra sao, tầm nhìn có chức năng có tác dụng tâm hồn nó rỉ huyết bất cứ thời gian nào.

– Sao chúng ta nào thì cũng chê mẹ em nhỉ? Mẹ em rất tốt mà.

– Ừ. Mẹ em tốt nhất có thể. Có anh không chê bai bà mẹ em này.

Nghe Minch nói nhưng lòng tôi đau rát. Lao công… Lao công… Lao công! Cái nghề cơ mà 10 tín đồ thấy thì không còn một phần “nặng nề chịu”. Người ta gọi đông đảo gì người lao công sẽ làm là “hôi hám”, là “dơ thỉu”, là “tốt hèn”. đa phần Khi tôi trường đoản cú hỏi: Cùng là người tuy vậy sao lại sở hữu sự bất công nlỗi vậy? Và tôi vỡ lẽ ra rằng: Vì cuộc sống này vốn dĩ không công bằng, cơ mà ví như bao gồm vô tư thì ông trời đang làm lơ Minc.

– Bố tốt đánh em nhưng lại em ko ghét ba đâu. Vì có những khi tía khôn cùng thánh thiện.

– Ừ.

– Bạn bnai lưng tốt xa lánh em nhưng em không ghét hồ hết bạn ấy đâu.

– Nhóc nhân hậu cố. Gặp anh anh về méc nhau bà bầu ngay lập tức.

– Nhưng người mẹ em đi làm sẽ đủ mệt mỏi rồi, em không muốn mtrằn nheo đâu.

– Ừ ngoan. Lên xe anh chngơi nghỉ nhãi về. Muộn rồi đấy!

– Vâng.

Minh ngoan ngoãn ngồi sau lưng tôi, không động che. Tôi ko nói gì , chắc hẳn rằng tôi hại, hại Minch về đơn vị.

– Em xin chào anh ạ.

Xem thêm: Cách Nấu Hủ Tiếu Nam Vang Cực Ngon Như Ngoài Tiệm, Cách Nấu Hủ Tiếu Nam Vang

– Vào đơn vị đi. – Tôi đứng trước cổng nhà Minh, quan sát nó vào nhà hẳn rồi bắt đầu quay gót về.

*
Lúc nó còn đỏ hỏn ở nóng bức ven đường, là bao gồm tay bạn bọn bà ấy ôm nó về nuôi cho tới tận tương đối thsống sau cùng. Ảnh: Internet

9 giờ tối

Chát! Chát! Chát! Xoảng! Rầm!

Lại những âm tkhô hanh ấy. Ngày nào thì cũng nghe. Chắc tía Minch đi nhậu về, lại trở thành con quỷ dữ mong mỏi “ăn uống tươi nuốt sống” những người dân ở bên cạnh. Tôi mong đảm bảo Minh thừa tuy nhiên thiết nghĩ về tôi bao gồm quyền gì can dự vào gia đình nó trong khi tôi chỉ nên thằng nhân viên cấp dưới quèn đi “phục tùng” đến tay sếp hống hách. Tôi chỉ mong Minh luôn ngây thơ những điều đó để đông đảo nỗi đau không tồn tại thời cơ làm cho tổn thương trung ương hồn em. Màn tối dần khnghiền lại một ngày xám xịt.

5 Cách nay đã lâu khi tới trại tthấp mồ côi.

Hôm ni tôi thấy Minh mừng cuống rộng phần đông ngày. Nó chạy tung tăng về công ty sau khoản thời gian tan ngôi trường nhưng miệng cười cợt toe toét.

– Nhóc gồm cthị xã gì nhưng mà vui thế?

– Hôm nay sinc nhật em anh ạ.

– Chúc mừng nhé. Thích nên ăn những gì anh cài mang lại tinh quái.

– Không ạ. Em mong về công ty thật nkhô nóng để mừng sinc nhật với phụ huynh em cơ. Có nến, bao gồm bánh kem, bao gồm điều ước nữa này. Chắc chắn sẽ rất vui!

– Ừ. Vậy em về đơn vị đi kẻo lỡ. lúc làm sao anh đón em đi dạo bù nhé.

– Vâng ạ.

Nói rồi Minc hoan hỉ chạy đi. Nó còn phấn kích hát: “Bố là cây nến đá quý. Mẹ là cây nến xanh. Con là cây nến hồng. Ba ngọn gàng nến lung linh. Thắp sáng sủa một gia đình…” Tôi mừng cuống mang lại nó.

“Cạch”, căn nhà lụp xụp hóa học cất cả tuổi thơ Minc khẽ msinh sống.

– Con về rồi trên đây ạ. Con xin chào ba, con chào bà bầu.

– Mẹ ngươi không có đơn vị.

– Ơ, chị em đi đâu hả bố?

– Tao không biết – Ông gằn giọng.

– Vâng ạ.

Cậu bé nhỏ cực khổ ngồi bết sinh sống góc nhà nhìn ra ở ngoài đường. Có lẽ nó trông người mẹ về. Còn bạn bầy ông tê thì lôi chai rượu ra tu sạch sẽ nlỗi một thói quen.

8 tiếng tối

Cậu nhỏ nhắn đã buồn bã tự dưng góc nhìn trlàm việc bắt buộc lung linh nhỏng bắt được quà. Mẹ về! nhưng mà chị em nó thì quý hơn hết quà, đối với quả đât trong mắt nó.

– Aaaa… chị em về! Mẹ có…

– Cô đi đâu tiếng bắt đầu về?

– Tôi gồm vấn đề.

– Không cần biết. Tiền đâu hết rồi?

– Tôi không có.

– Láo! Quá quắt! Mày dám giấu tao à?

Nói rồi, cha cậu nhỏ xíu lôi bạn bọn bà ấy vào trong nhà, lục kiểm tra mọi người nlỗi thể hy vọng moi từng cắc trong fan bà ấy ra. Nhưng hắn không thấy tiền đâu, chỉ thấy một cái máy năng lượng điện tử màu xoàn nho nhỏ dại còn new cứng.

– Mày tha trang bị rác rưởi này về làm gì?

– Quà mang lại Minh!

– À thế ra mày đem hết chi phí để mua thiết bị này. Mày không xem tao ra gì đề nghị không?

Thằng bé nhỏ bị ba nó lôi xồng xộc cho trước khía cạnh fan lũ bà khốn khổ ấy. Đáng lẽ nó sẽ định chạy đến ôm chầm mang người mẹ cơ mà nó cần thiết. Người lũ ông tê ghì áo nó chặt thừa, chặt mang đến nỗi nó nghứa hẹn ứ đọng họng, không thở được.

– Nó là của nợ. Có nó, ngày như thế nào tao cũng khổ. Thứ đọng tao bắt buộc là tiền, không phải sản phẩm công nghệ của nợ này!

– Nó là bé tôi. Không được quấy rầy nó!

– Á à! Tao cứ đọng tấn công nó mang lại vẫn tay. Vì mi ko đem tiền về mang đến tao.

Nói đoạn, fan lũ ông giơ cao siêu, vả vào khía cạnh cậu nhỏ nhắn các chiếc bạt tai đau điếng. Trên má nó còn in hằn vệt bàn tay đỏ chóe.

– Không được tấn công nó!

Người đàn bà gầm lên, không bao giờ bà hung ác như vậy, bà kéo đứa đàn ông bé bỏng rộp về phía bản thân, ôm ấp nó, đảm bảo nó. Nhưng người lũ ông kia ko dừng lại, hắn quyết tấn công đập người con cho bởi được. Có lẽ khá men đang điều hành và kiểm soát lý trí của hắn. Hai fan giằng co, to tiếng một hồi thọ. Người ta nghe thấy có tiếng mảnh chai vỡ vạc. Và cả máu.

– Mẹ… Mẹ đừng ngủ mà! Mẹ đừng bỏ nhỏ một mình. Con cần mẹ! Mẹ ơi…

Người bầy ông vứt chạy thục mạng ra phía bên ngoài, bên trên tay vẫn còn đó vương vãi vết ngày tiết. Trong đêm có giờ bi đát than khóc cho một kiếp fan đã hóa thành mây trời. Ngày vui đột trở thành nước mắt!

***

Minch được gửi vào trại ttốt mồ côi. Vì không có bất kì ai chịu đựng nhấn nuôi với cũng không có bất kì ai biết bọn họ mặt hàng của nó là ai.

Hôm nay là vào cuối tuần, tôi vào thăm Minc, đem theo cả đông đảo thức kim cương nhưng mà nó yêu thích ăn uống. Minch vẫn ntạo thơ nlỗi thế! Nhưng chưng sĩ bảo đầu óc nó gồm vụ việc bởi chấn động tâm lý quá lớn.

– Mẹ em đâu rồi hả anh?

– Mẹ em đã đi vào một vị trí niềm hạnh phúc hơn khu vực này đấy.

-Thế ạ? Vậy thì em mong muốn chị em đừng quay trở lại nơi này nữa. Mẹ niềm hạnh phúc thì em cũng hạnh phúc!

Tôi xoa đầu thằng bé nhỏ mà lòng nghứa hẹn đắng. Bây giờ đồng hồ bầu trời đang tươi sáng rộng, ít nhất là vào đôi mắt nó. Ở đây, phần đa tình nhân tmùi hương nó, đùm quấn nó nlỗi người thân trong gia đình trong gia đình, chỉ tiếc nuối rằng fan cơ mà nó nên độc nhất lại ra đi nó quá, xa mãi, xa mãi…

Duy chỉ có một điều nó không biết: Lúc nó còn đỏ hỏn ở mát mẻ ven mặt đường, là chủ yếu tay bạn bọn bà ấy ôm nó về nuôi cho đến tận khá thsống cuối cùng.

Hạnh phúc nhiều khi chỉ với đều điều giản đối kháng, tương tự ánh nhìn lấp lánh lung linh hình bóng tín đồ mẹ của cậu bé xíu vừa tròn 12, tương tự tình cảm của người mẹ “điên” ấm nồng vào loại ôm bảo vệ đứa con nhỏ bé bỏng. Hạnh phúc ấy, nhỏ nhỏ nhắn thôi, đôi lúc như hòn bi ve dễ dàng tìm, nhiều khi lại là viên ngọc ẩn núp tận đáy biển.