Mùa xuân trong hạnh phúc

Hôm ni là ngày Tết Nguyên ổn Đán, cũng chính là ngày vía đức Phật Di-lặc. Hàng Phật tử xuất gia cùng tại nhà luôn ghi nhớ được ngày đặc biệt quan trọng này. Đối với thế gian, đợt nghỉ lễ Nguyên Đán là ngày dân chúng mừng năm mới. Đối cùng với Phật pháp, ngày vía đức Phật Di-lặc là ngày khôn cùng mừng thầm của giới xuất gia. Tất khắp cơ thể tu đều phải sở hữu một hoài vọng là giác ngộ như ý.

Bạn đang xem: Mùa xuân trong hạnh phúc

Ngày vía đức Phật Di-lặc đúng vào ngày mồng một Tết, ngày đầu của một năm mới, chính là thời hạn mong muốn của toàn bộ họ. Hi vọng điều gì? Hi vọng chúng ta đạt đạo, lao động tu hành đạt kết quả thỏa mãn. Nhớ đến ngày vía đức Phật Di-lặc, tức là nhớ tới các gì tiềm ẩn sinh sống mai sau của bọn họ. Hứa hẹn không hẳn là ước nguyện suông, cầu ý muốn hão huyền, nhưng bọn họ bắt buộc có tác dụng vắt nào sẽ được thọ ký kết như đức Phật Di-lặc. Cho đề nghị, tới ngày đầu Xuân, sản phẩm Phật tử thường chúc mừng: Chúc quí Thầy quí Cô hưởng một mùa Xuân Di-lặc, Xuân bạt mạng, Xuân miên viễn. Lời chúc mừng kia có chân thành và ý nghĩa gì? Chúng tôi vẫn lần lượt phân tích và lý giải từng phần mọi lời chúc mừng ấy.

Trước không còn là chúc một mùa Xuân Di-lặc. Hầu hết Tăng Ni tương tự như Phật tử phần đông thấy tượng ngài Di-lặc cùng với hình ảnh quen thuộc nhất là mồm luôn cười, khuôn mặt luôn hạnh phúc. bởi thế chúc một mùa Xuân Di-lặc là chúc một mùa Xuân phấn chấn, một mùa Xuân hạnh phúc. Hạnh phúc là gì? Là an vui. Mỗi mái ấm gia đình tuyệt mọi cá nhân, trọn ngày, trọn mon, trọn năm rất nhiều được an vui, kia Gọi là hạnh phúc theo nghĩa sát, hay thấy. Nhưng làm thế nào và để được an vui? An cùng vui vắt nào?

An là trung ương không phải lo ngại không buồn ko lúng túng. Nếu muốn được an, thì niệm vui bi quan lo sợ đề xuất dẹp sang 1 bên, không ngại bi thương sốt ruột thì tự nhiên và thoải mái tâm an. Làm sao được vui? Ssinh sống dĩ chúng ta không vui là trên giận hờn hậm hực. Khi vui thì không giận, Khi giận thì không vui. Cho cần mong mỏi được an vui chỉ tất cả bí quyết là không lo bi thương, ko giận hờn, tự nhiên và thoải mái trung khu an vui. Đó là chúng ta hưởng trọn được một mùa Xuân Di-lặc. Nếu không thì, dù cho là ngày mồng một Tết cũng ko thấy Xuân một chút nào. Đã lỡ sợ hãi bi ai giận thì thế nào cho hết? Nói suông quan yếu không còn, nói suông Có nghĩa là phân vân tu.

Trong nhà Phật tất cả dạy nhiều phương thức để không còn lo bi tráng hại hải. Ở đây tôi chỉ nói phương pháp sát mang đến họ ứng dụng. Lúc lo ảm đạm khiếp sợ, liền đặt câu hỏi: - Cái gì lo? Rồi tự trả lời: - Cái xăng xít. lúc lo, lo đến ai, lo cho doanh nghiệp, đến gia đình bản thân, đến thông thường quanh bản thân. Mình là mẫu gì? Mình là thân tứ đọng đại mang hòa hợp v.v... phân chia xét đường nét như thế rồi, mẫu lo mất tiêu, vày nó không quá thì còn gì nữa để mà lo. Cái bi đát chiếc sợ hãi cũng như vậy. Phần các bọn họ cđọng tưởng tượng rồi sợ hãi, nhưng không tìm xem sợ hãi là chiếc gì? Tại sao mình sợ?

Thí dụ Lúc chạm mặt bé rắn bọn họ run lên do hại. Thử hỏi vật gì sợ? lúc đặt câu hỏi là vẫn hơi tỉnh giấc, sút sợ hãi. Vì sao sợ? Sợ nó gặm bản thân. Xét loại mình này thật hay không? Xét một hồi thấy mình không thật, chổ chính giữa lúng túng cũng mất. Cho đề nghị những Tổ thời xưa, gặp cảnh hãi hùng mà lại không sợ bởi các ngài biết trung tâm hại không thực sự và đối tượng người sử dụng nhằm sợ hãi cũng không quá. Đức Phật Lúc ngồi bên dưới nơi bắt đầu bồ-đề, bao gồm con dragon chín đầu mang đến trước phương diện xịt lửa phì phì, đức Phật vẫn mặc nhiên ko sợ, do Ngài thấy rõ trung khu sốt ruột không thật và đối tượng người tiêu dùng làm bản thân hại cũng không thực sự luôn luôn. Giả sử họ gặp mặt trường hòa hợp đó thì ghê hoàng lo âu vai trung phong không còn yên tâm tối ưu. Cho nên lúc gặp gỡ cảnh khiếp sợ, họ cần sử dụng trí tuệ so với thì sẽ không còn sợ hết lo. Nếu ko tiệm xét, cứ theo tình yêu lo ngại thì mẫu lo sẽ tăng mãi mang lại mất ăn, mất ngủ, sanh bệnh dịch hoán vị, cuối cùng ko tới đâu cả. Đó là cái nơi bắt đầu nuôi chăm sóc vọng tưởng.

Giờ phía trên nếu như gặp gỡ chình họa lo bi thiết lo âu, họ cần cù lưu giữ lại những phương tiện đi lại Phật chỉ dạy dỗ trong những tởm như Bát Đại Nhân Giác, Bát-nhã v.v... cứ theo đó mà vận dụng thì hết lo không còn hại. bên cạnh đó ao ước trung ương mình an buộc phải quan sát lại nó. Cái vẫn xăng xít lộn xộn đó làm việc đâu? Nó là mẫu gì? Nhìn mãi thoải mái và tự nhiên nó rã hoang không hề, tức tương khắc mình được an ổn định. Đó là cách thức thiết yếu, chỉ có người biết vận dụng new thấy công dụng giỏi.

Đến hậm hực giận dỗi thế nào cho hết? Bực tức giận hờn đố kỵ làm cho tín đồ ta không vui. Hạnh đức Di-lặc là hỉ xả nên Ngài mỉm cười hoài. Việc gì tới Ngài cũng mỉm cười, buông hết, ko bận lòng. Cũng như họ học uống “thuốc xổ”. Cứ từng cha mon xổ luôn luôn thì bụng sẽ hết sạch trơn. Biết buông xả thì lòng bắt đầu không bực bội. Ở đời gồm ai có tác dụng vừa lòng mình hết đâu. Một trăm con người thì tám chục con người tạo cho bản thân không vui rồi. Chừng hai mươi người bản thân hơi hài lòng một chút ít, chớ chưa hoàn toàn. Chỉ có một tín đồ có lẽ rằng mình vừa ý trọn vẹn. Đó là ai? - Là mình. Thế mà bao gồm Lúc mình còn mong muốn rầy nó nữa. Ở trần gian này có những lúc làm sao bản thân vui trọn vẹn đâu? Nếu cứ ủ ấp cthị trấn tín đồ này làm bản thân bực, tín đồ cơ làm cho mình ai oán, cứ đọng dồn vô đựng cả một kho Sảnh kho lửa, động mang đến là cháy. Chúng ta xem xét, fan nào đang tức bực, nhưng bản thân hỏi bọn họ một câu, mặc dù là câu ko đặc trưng, ko đụng đụng gì không còn, bắt đầu mở miệng hỏi là họ có nhu cầu cự cùng với bản thân rồi. Vì lửa sân tất cả sẵn bên trong, hễ một chiếc là nháng lên. Cho nên bọn họ phải biết rõ chủ yếu của bất an, ko vui là tại trung tâm niệm ta đựng chấp cả một kho tật đố, giận hờn, săn năn. Gặp ai cũng cảm giác khá tức tối, tức bực. Muốn an vui bọn họ phải vận dụng bởi nhị cách:

1- Tùy hỉ để phá tâm tật đố.

Muốn tùy hỉ bắt buộc có tác dụng sao? Thí dụ fan bản thân thích duy nhất, nghe người kia phát tài phát lộc mình vui lây. Trái lại bản thân ghét độc nhất, nghe họ phát tài phát lộc mình bực tức thời. Tại sao? Tại vì fan bản thân ko ưa mà họ được rộng, đề nghị bản thân sanh trung tâm đố kỵ. Đó là tật đố. Dù đến đối với bạn thân thuộc nghề cùng với bản thân mà lại cung cấp bên trên cđọng khen họ hoài tôi cũng ko vui. Người thù của mình được khen, mình ko vui sẽ đành; còn người thân trong gia đình của chính mình được khen xuất sắc, mình cũng ko vui nữa. do vậy fan làm sao được khen giỏi thì mình vui? - Chỉ có mình thôi. Nhìn thật kỹ càng, họ thấy cạnh tranh tìm kiếm được chiếc vui, do dịp làm sao bản thân có muốn hơn thiên hạ không còn. Cho nên lòng bi tráng hận xẩy ra luôn luôn luôn luôn, đó là điều cực nhọc tách. Vì vậy đức Phật dạy chúng ta ý muốn được vui thì phải vạc chổ chính giữa tùy hỉ. Tùy hỉ là vui theo người, coi fan được nlỗi bản thân được. Người phát tài phát lộc nhỏng bản thân phát tài - phát lộc, bạn được khen nhỏng bản thân được khen. Lúc kia bản thân bắt đầu hết trọng tâm tức tối tức bực.

Như chúng ta thường xuyên Chịu đựng đố kỵ rộng là Chịu tùy hỉ. Thấy tín đồ rộng mình thì tức, ko lúc nào đồng ý, ko bao giờ vui với mẫu vui của người. Trong tởm đức Phật nói: Người làm sao phạt trung tâm tùy hỉ thì công đức vô lượng vô hạn. Người làm việc tốt được từng nào công đức, mình tùy hỉ thì công đức cũng bằng cùng với họ ko thất bại 1 chút nào không còn. Người làm cho được việc xuất sắc là sẽ có lòng tốt, bản thân tùy hỉ là phá chổ chính giữa tật đố thì cũng giỏi luôn luôn. Công đức của cả hai như nhau. Cũng như cây đuốc này mồi qua cây đuốc kia, nhị cây hầu hết sáng sủa mà ko cây làm sao mất tia nắng không còn. Tùy hỉ cũng như vậy, ai được vật gì tốt bản thân phát tâm vui mừng: Huynh được loại kia tốt quá, huynh vui tươi phát lộc, tôi mừng tôi vui lòng như tôi phát tài phát lộc vậy. do đó chắc chắn là đời bản thân không nghèo. Ai vui tươi mình cũng mừng nlỗi bản thân được, cầm như thế nào họ cũng ko chầu trời. Khổ là, tín đồ ta được bản thân lại ghét, do đó bản thân kiếm chuyện châm biếm, mai mỉa có tác dụng chúng ta tức, do đó ai ai cũng ko ưa bản thân không còn. Vì vậy nhưng khổ suốt thời gian sống. Mầm an vui khởi thủy tự lòng tùy hỉ, Có nghĩa là biết bắt gặp với nhận mẫu vui của người làm loại vui của chính mình. Cho đề nghị Phật dạy: Phải phạt chổ chính giữa tùy hỉ, vui theo loại vui của các bạn phổ biến xung quanh dù thân giỏi sơ. Clỗi Bồ-tát thấy một bọn chúng sanh khổ sở, coi nhỏng mình đau khổ; thấy một chúng sinh an vui, coi như mình an vui. Chúng ta chưa bằng Bồ-tát, không nhiều ra cũng yêu cầu tập theo hạnh kia để mang niềm hạnh phúc cho cho doanh nghiệp.

Lối tu tập này không tốn công bao nhiêu nhưng mà được khoái lạc cả làng. Còn ko là từ bỏ mình chuốc thêm tai họa bổ ích lợi gì đâu. Cho bắt buộc họ đề nghị gột vứt hết các cái khiến khổ cực và để được lành mạnh hân hoan. Phải buông không còn, chớ cố gắng chấp thì lòng bạn mới dịu, Có nghĩa là ko Sảnh ko hờn và đề nghị tùy hỉ.

2- Tỉnh giác để phá trung khu shối hận.

Săn năn là trọng điểm bệnh dịch hoán vị tuyệt nhất. Động tới là nổi quạu lên la om sòm, tay chân lay cồn mang đến tai họa ko nhỏ. Tnhân từ sư Đạo Thông đời Tống, một hôm Tướng công Vu Địch cho tới hỏi đạo. Vu Công thường tụng ghê Phổ Môn yêu cầu hỏi rằng: Thế nào là gió Đen thổi thuyền trôi vào nước quỉ La-sát? Thiền lành sư trả lời: Kẻ khách Vu Địch hỏi Việc ấy làm cho gì? Vu Địch tức khắc thay đổi sắc. Ngài bèn nói: Cái sẽ là gió Black thổi thuyền trôi vào nước quỉ La-gần kề. Vu Địch ngay tức thì không còn nổi nóng. Chỗ này thiệt là tối quan trọng đặc biệt. Kinc nói: Giả sử luồng gió Đen thổi thuyền trôi vào nước quỉ La-tiếp giáp, lúc kia vào thuyền bao gồm fan niệm Nam-tế bào Quán Thế Âm Bồ-tát, thì bọn quỉ không đủ can đảm lại gần. Nghe linc nghiệm như vậy đề xuất bọn họ suy nghĩ lúc đi biển khơi đi sông mà lại gặp gió khổng lồ sóng mập thì cđọng niệm Quán Thế Âm Bồ-tát Tức là qua không còn. Nếu phát âm điều đó thì hết sức tội nghiệp mang đến kinh điển Đại thừa.

Hắc phong mà lại Thiền lành sư nói ở đây không hẳn là gió béo bên ngoài. Hắc phong là luồng gió black trường đoản cú trong tâm mình dấy lên, nó thổi dòng thuyền tín đồ cho tới cõi nước quỉ lập tức. Nghe một khẩu ca trái tai, nổi giận lên miệng nói lời ác, thủ túc làm việc ác ngay tắp lự bản thân bị mang đến cõi La-tiếp giáp, đề xuất ở tù nhân buộc phải khổ. Hắc phong là điều đó. Cho nên lúc họ nghe phần nhiều lời trái tai, cơn giận vừa trào lên thì biết đó là hắc phong thổi. Phải giới hạn nó lại thì nhất định ko trôi mang lại nước quỉ, mà quỉ cũng không dám sợ. Nếu lỡ bị thổi trôi mang lại nước quỉ, thì bắt buộc nhớ niệm Quán Thế Âm. Niệm bằng phương pháp nào? Ssinh hoạt dĩ họ giận vày do đôi mắt thấy tai nghe, cơ mà đa số là tai nghe phần nhiều lời trái buộc phải bắt đầu giận. lúc niệm Quán Thế Âm Bồ-tát tức là nhớ lại Tánh nghe của bản thân, từng nào lời trái tai phần nhiều chảy hết, cơn giận cũng chìm luôn. Đâu còn đồ vật gi mang tới nước quỉ, La-liền kề đâu dám ngó cho tới bản thân. Rõ ràng như thế.

Kinc hay nói: “Bất phạ Sảnh trọng tâm khởi, duy xịn trường đoản cú giác trì”, tức thị chẳng hại trung ương Sảnh nổi lên, chỉ sợ giác chậm rãi thôi. Giác thì trung ương sân liền mất.

do vậy, thứ 1 mình cần đề phòng gió dữ. Lỡ bị gió dữ rồi thì nhớ niệm Quán Thế Âm. Niệm Quán Thế Âm là nghe lại Tánh nghe, ko đuổi theo tkhô giòn è cổ Có nghĩa là giác. Đó là ý nghĩa thâm trầm vào khiếp. hầu hết Khi bọn họ hóng tai nạn ngoài ý muốn xẩy ra bắt đầu niệm, mà lại ko nhớ niệm hằng ngày. Muốn nắn hết sân, hết hận, bọn họ bắt buộc lưu giữ như thế để hằng ngày, hằng tối dừng được bao nhiêu trận gió Đen. Tỉnh giác kịp rồi thì tai nạn ngoài ý muốn chưa tới cùng với bọn họ, còn ko tỉnh giác kịp thì chũm như thế nào rồi cũng bị quỉ xé thây. Chắc chắn điều này không nghi. Đường lối cụ thể như vậy. Trên đây chỉ là ý nghĩa cạn của mùa Xuân Di-lặc thôi.

Đến ý nghĩa sâu sắc sâu hơn của mùa Xuân Di-lặc có nghĩa là mùa Xuân văng mạng mùa Xuân miên viễn. Nói cho đức Di-lặc là nói đến đức Phật đang thành. Đức Phật Thích-ca chứng thực rằng Ngài là Phật sẽ thành, còn toàn bộ bọn họ là Phật đã thành, nlỗi đức Phật Di-lặc vậy.

Phật đã thành là Phật nghỉ ngơi chính chỗ họ, tuy vậy bởi mình xem nhẹ phải ko nhận thấy, nlỗi có viên ngọc quí cơ mà đắn đo, cđọng lo hỏi viên ngọc của đức Địa Tạng vậy trong tay. Có cơ mà ko Chịu đựng nhận là dối gạt trần giới.

Xem thêm: Cây Hạnh Phúc Hợp Mệnh Gì ? Đặc Điểm, Ý Nghĩa Phong Thủy Và Cách Trồng

Chúng ta còn quá lầm mê, ko tự tỉnh giấc giác cần xem nhẹ ông Phật của bản thân, bởi vậy cần lăn lộn vào luân hồi sanh tử. Sanh tử là biến chuyển sanh khử, là vô hay, cội của khổ cực. Còn luân hồi là còn khổ đau, mong mỏi thoát khỏi khổ đau thì đề nghị thoát ra khỏi luân hồi sinh khử. Đó mới là miên viễn, là bất diệt, là an vui cứu giúp kính của bé fan.

Chúng ta đang sống và làm việc trong vô hay sanh diệt đề nghị luôn luôn bị bức bách ép ngặt. Thoát ngoài vô hay bức bách thì tự nhiên chúng ta an vui giải thoát.

Nói phương pháp khác, thoát khỏi luân hồi sanh tử là sinh sống với loại vô sanh an lạc. Vì vô sinh đề nghị không biến thành xấp xỉ, hằng tỉnh táo Apple an lạc, đó là niềm vui chân thực cũng là mùa Xuân Di-lặc bạt mạng, miên viễn, mùa Xuân của Bản trung ương thanh hao tịnh nghỉ ngơi mỗi người. Chính đó là vị trí khát vọng, mong ước của họ. Trong kinh hotline chính là Niết-bàn, an nhàn tịch tĩnh. Còn bây chừ mùa Xuân của chúng ta chỉ cần mùa Xuân sinh khử, cho rồi trải qua rồi mất.

Giờ trên đây làm thế nào bọn họ hưởng được mùa Xuân vong mạng, mùa Xuân cơ mà chính bản thân hy vọng muốn? Muốn nắn hưởng trọn mùa Xuân bạt mạng thì bọn họ buộc phải sinh sống với chổ chính giữa bất diệt, còn vai trung phong sinh khử thì không lúc nào hưởng trọn được. Trong gớm Kyên Cang đức Phật dạy: “Tâm thừa khđọng chẳng thể được, trung ương hiện nay bắt buộc được, trọng tâm vị lai tất yêu được.” Tâm chạy theo vượt khứ đọng, hiện nay, vị lai là trung khu sinh diệt. Đức Phật nói trung ương đó bắt buộc được do nó không thực sự. Chúng ta đang sống với trọng tâm nào? Với trọng điểm vượt khứ ngày nay vị lai. Tại sao trọng điểm vượt khđọng thiết yếu được? Nhỏng trước giờ nằm ngủ, họ gác tay lên trán, lưu giữ cthị trấn năm kia năm xưa, tháng rồi tháng trước, không Chịu buông, một hồi mất ngủ rồi than tôi mất ngủ. Đó là chưa kể có không ít cuốn nhật ký kết đầy ắp cây viết tích lưu niệm. Vì sợ hãi ký ức lưu giữ không không còn bắt buộc cần ghi thêm nhật ký kết để mai kia có quên thì lật lại. Cái kia thuộc về vượt khđọng, nhưng mà vượt khứ qua rồi đâu kiếm tìm lại được! Càng suy nghĩ càng rối cho mình thôi, nó đâu có thiệt nhưng mà nghĩ. Vậy cơ mà không còn 1 phần ba đời fan chúng ta sống về thừa khứ đọng.

Còn những người trẻ thì sao? Sống với vị lai. Nghĩ bây giờ mình bé dại thừa, không làm được bài toán gì đáng kể rồi mong ước sau này bản thân đã như vậy này như vậy tê. Cũng mất hết phần cha cuộc đời.

Rồi một phần tía cuộc đời về sinh sống về hiện tại. Lúc Này nhưng không hiện nay gì không còn, nghĩa là bây chừ đầy ắp niệm tưởng suy xét tính toán thù là khen, là chê, việc đề xuất vấn đề quấy. Niệm này không còn thì niệm kia sinh. Cđọng điều này triền miên sanh khử thì hiện giờ đâu có.

Thế đề xuất nghĩ cho quá khđọng thì quá khđọng là cthị xã đang qua, nghĩ lại mẫu không có, loại suy nghĩ này cũng là không. Cho yêu cầu thừa khđọng quan yếu được. Hiện tại hết nghĩ đặc điểm này cho tới chiếc khác, vào một ngày suy nghĩ không biết từng nào thiết bị. Đó là trung khu Để ý đến sinh diệt đề nghị tất yêu được. Vị lai chưa tới mà lại cứ pngóng đại điều này dòng nọ. Ngồi này mà tưởng tượng đầy đủ thiết bị. Cái không tới nhưng tưởng cũng chính là không tưởng, phải cũng không được luôn luôn. Bởi vậy thừa khứ ngày nay vị lai, bố thời các không được. Chúng ta sống cùng với ba loại sẽ là sinh sống cùng với mẫu hão huyền, không thực tiễn. Kiểm lại coi một ngày sinh sống của chúng ta như vậy nào?

Có đuổi theo ba thời đó xuất xắc không? Nếu cả ngày sinh sống với chổ chính giữa chạy Từ đó thì chúng ta đã mất chổ chính giữa rồi. gọi là trung khu nhưng mà thiệt sự trung ương đã hết. Sống cùng với trung ương sanh diệt thì có gì thật đâu. Hằng ngày chúng ta nói sống cho mình mà thật đã không còn mình. Chỉ sinh sống với bố dòng vai trung phong chết cực kì đáng tiếc. Ba mẫu không tồn tại đó mà ráp lại thành mẫu gồm nhằm sinh sống, mặc dù nói sống cơ mà thiệt ra không sống gì hết. Có gì cơ mà hãnh diện.

Như vậy đề xuất làm cho sao? Tôi nói lại mong muốn tận hưởng mùa Xuân bất tử thì trung tâm tôi cũng yêu cầu bất tử. Mà ao ước vong mạng thì đề nghị bất sinh, tức ko đuổi theo loại sinh khử thì trung khu mình âm thầm lặng lẽ tkhô nóng tịnh.

Tthánh thiện sư Tnhân hậu Lão mô tả vấn đề này rất rõ ràng. lúc vua Lý Nhân Tông vào núi gặp Ngài, hỏi: Hòa thượng từng nào tuổi? Ngài đáp:

Đản tri kyên ổn nhật nguyệtThùy thức cựu xuân thu.

Nghĩa là chỉ biết ngày nay thôi, còn bao nhiêu năm trước ai đâu nhớ. do vậy Ngài không sinh sống với trung khu quá khứ, chỉ biết có ngày nay. Sống với ngày này chính là sống cùng với chổ chính giữa lặng lẽ âm thầm hiện tại chi phí. Vua Lý Nhân Tông hỏi tiếp: Hòa thượng tại đây có tác dụng gì? Ngài trả lời:

Thúy trúc hoàng hoa phi nước ngoài cảnhBạch vân minc nguyệt lộ toàn chân.

Nghĩa là trúc biếc hoa vàng các là cảnh chân thật, trăng trong mây bạc đa số hiện tại chân thể trọn vẹn. bởi thế hầu như gì hiện nay bày trước đôi mắt Ngài số đông là mùa Xuân miên viễn. Sống như vậy mới thật là sống. Còn bọn họ hiện giờ sinh sống mà lại không quá sống. Chỉ bao giờ không đuổi theo dòng tính liệu rõ ràng, sống cùng với chổ chính giữa thanh khô tịnh bình thản kia new điện thoại tư vấn là sinh sống ngày nay biết thời nay. Với chổ chính giữa tkhô giòn thản lặng lẽ âm thầm, chú ý muôn đồ hiện tại tất cả trước mắt đều là một trong color chân thật, nhỏng nhỏng, ko sanh ko diệt, đó new là mùa Xuân miên viễn, bạt mạng, nhìn đâu cũng đề xuất thơ, ko thấy gồm lò lửa âm ti, nhằm than trách rưới nhỏng bọn họ hiện nay. Thấy hoa cúc, thấy trăng, thấy mây, thấy cái gì cũng phần đông là Xuân sáng ngời. Các Thiền đức sư quan sát đâu cũng thấy một mùa Xuân ngập tràn, không buộc phải tìm kiếm tìm, không buộc phải hóng mang lại mon giêng new tất cả mùa Xuân.

Đức Di-lặc đang hưởng trọn mùa Xuân đó rồi, cho nên Ngài cười hoài. Chúng ta tu hành cốt làm sao hưởng được mùa Xuân như thế, mùa Xuân thú vị, đẹp đẽ độc nhất vô nhị nhưng tín đồ xưa sẽ tận hưởng.

Để xong xuôi, tôi dẫn thêm Thiền hậu sư Thiên Tùng, trong thời gian ngày đầu xuân năm mới Ngài làm cho thơ dạy chúng, tựa là Tuế Triêu.

Kyên ổn tiêu tận đạo thiêm độc nhất tuếNgô đạo nhỏng kyên bớt độc nhất niênTăng bớt khứ lai vô định sốDuy năng tiêu tận trần gian duyênTất tu thức đắc duim trung chủBách thiên vạn kiếp thường nhỏng nhiênVô tăng vô sút nlỗi hà đạoNhất cú hà tu dụng khẩu truyền.

Dịch:

Sáng nay phần nhiều nói thêm một tuổiTôi bảo từ bây giờ bớt một nămThêm sút lại qua số khôn tínhChỉ tuyệt dứt sạch mát duim nắm gianCốt là vào duyên hiểu rằng chủTrăm nlẩn thẩn ức kiếp hay như nhiênKhông giảm không thêm làm thế nào nóiMột câu như thế nào thiết dùng mồm truyền.

Ngài Thiên Tùng phân tích và lý giải thừa cụ thể. Đến ngày mồng một Tết bọn họ phần đa nói chúc thầy cô thêm 1 tuổi thọ, chớ bao gồm ai chúc thầy cô mất một tuổi thọ đâu. Quả thiệt bọn họ đã mất một năm rồi. Nếu tuổi tbọn họ bọn họ là sáu mươi, năm rồi năm mươi cha, năm nay năm mươi bốn, thì tuổi tbọn họ vẫn ngắn hơn một năm. Qua 1 năm là giảm, tại vì sao lại nói thêm? Người đời chỉ nghĩ theo chiều thêm nhưng quên nghĩa sút. Vì vậy Ngài nói “sáng nay các nói thêm 1 tuổi, tôi bảo hôm nay sút một năm”. Rõ ràng như thế, nhưng lại tất cả ai gan góc thấy cố kỉnh đâu. “Thêm bớt lại qua số khôn tính” là thêm bớt tương hỗ số ko một mực, nói thêm cũng được, nói sút cũng khá được. Tính theo chiều sáu mươi để trừ lại thì thấy bớt, theo chiều năm mươi mấy cùng lại thì thấy thêm. Vì bao gồm cộng có trừ nên tất cả thêm gồm bớt. Thật ra lừng chừng nói rứa làm sao mang lại đúng, bắt buộc Ngài nói con số không nhất định. Điều đặc biệt là “chỉ xuất xắc kết thúc không bẩn duyên núm gian” Có nghĩa là chỉ fan tiêu không bẩn duyên trần gian giống hệt như bạn tiêu tung không bẩn không còn, bụng trống rỗng. Nhưng không đủ còn buộc phải thêm “cốt là vào duim hiểu rằng chủ” Có nghĩa là nên biết được Ông nhà trong những duim đó, biết Ông nhà bắt đầu là vấn đề buổi tối cần thiết. “Trăm ngàn ức kiếp thường xuyên nhỏng nhiên”tức hiểu rằng Ông công ty rồi thì trăm nngu muôn kiếp đầy đủ điều này. Chính chính là mùa Xuân văng mạng. Tất cả vượt khứ đọng ngày nay vị lai hồ hết không lay chuyển. “Không bớt không thêm làm sao nói”, Ông chủ đó trăm ndở người muôn kiếp vẫn như nhiên, không thêm cũng không giảm. Thế gian gồm thêm gồm sút yêu cầu nói được, còn mang lại chỗ không thêm ko sút thì nói mẫu gì? “Một câu làm sao thiết sử dụng mồm truyền”, một câu tốt nhất đó đâu nên sử dụng miệng nói cùng nhau. Chỉ người nhận được, thấy được, sống được thì tận hưởng được mùa Xuân bạt tử. Chớ dùng lời thì nói không tới.

Thế phải đầu xuân năm mới ni tôi trù trừ chúc câu gì, chỉ tạm chúc quí vị một mùa Xuân Di-lặc tùy thuộc vào thừa nhận thức của mọi cá nhân. Ráng hưởng mang đến được, chớ nhằm tía mon Xuân mất rồi tới Thu tới Đông, lại trông cho Xuân nữa, rất lắm. Phải luôn luôn luôn tận hưởng mùa Xuân Di-lặc, dịp nào thì cũng là Xuân, dù sinh sống vào chình họa như thế nào gặp gỡ nhau chúng ta cũng mỉm cười. Bởi vậy là hạnh phúc ngay lập tức sống thế gian.