Hạnh phúc nhỏ của anh truyện

Thật ra nghĩ về tới việc này, Tùng Dung cũng tương đối bực bản thân. Cô hoàn toàn lần khần vẫn xẩy ra cthị trấn gì mà thoải mái và tự nhiên lại có tin đồn cô cùng với Ôn Thiếu Kkhô nóng ly thân.

Bạn đang xem: Hạnh phúc nhỏ của anh truyện

Hôm chính là ngày đáng nhớ kết thân của mình, nhì fan hầu như uống rượu rồi chưa biết vì chưng sao mà lại quấn mang nhau ngay lập tức trên sofa. Hứng trúc của Ôn Thiếu Khanh hao tăng vọt, xoa nắn khiến cho body cô nhũn ra, ôm chặt lấy cô không định buông tha. Luật sư Tùng xưa ni luôn lạnh lùng, tỉnh bơ bây giờ chỉ hoàn toàn có thể mềm giọng, ôm cổ ck thì thào van vỉ mặt tai anh. Đến chính cô có muốn phỉ nhổ dáng vẻ gợi cảm quyến rũ ấy. Không xin còn đỡ, vừa nài xin là ngọn lửa trong anh nlỗi bùng lên dữ dội hơn, mạnh mẽ hơn. Read the rest of this entry →

Mừng được chạm mặt khanh, sắc xinh tựa hoa đào

Kể từ sau khoản thời gian cầu hôn Tùng Dung, mỗi lần Ôn Thiếu Khanh nhận ra Chung Trinc đều có cảm xúc chướng đôi mắt. Nhưng Chung Trinch lại chần chờ từ giác, thầy đã không đam mê, cậu lại còn đi trêu chị chúng ta.

Sửa lịch sự dứt đơn vị new, Ôn Thiếu Kkhô hanh cùng Tùng Dung theo lần lượt dọn vật dụng vào trong, Chung Trinc xung phong góp câu hỏi. Read the rest of this entry →

Đàn em Tùng, trên sách viết, nhu hòa từ tốn, năm tháng bình yên. Chúng bản thân đó là một song ttách sinc.

Một giờ đồng hồ đụng mập vang lên, Tiêu Tử Uyên ổn xẻ trường đoản cú bên trên ghế xuống,

Ôn Thiếu Kkhô hanh quan sát Tiêu Tử Uim lồm cồm trườn dậy dưới khía cạnh khu đất, còn chưa kịp dựng ghế lên đã chạy vội vàng ra phía bên ngoài, “Trông tề, bộ trưởng liên nghành Tiêu cũng đâu bao gồm bình tĩnh, điềm đạm nlỗi tín đồ ta vẫn nói!”

Tiêu Tử Uim chẳng còn tâm thuật làm sao nhưng mà để ý cho anh. Read the rest of this entry →

Ôn Thiếu Khanh hao không lúc nào suy nghĩ, trên trần gian này đang xuất hiện một cô gái tự tôn nói với anh rằng, cô đã tung hoành pk vào lĩnh vực của cô ấy, bảo vệ anh kiêm toàn.

Tùng Dung ko kìm lòng được, lại chú ý tay Ôn Thiếu Kkhô hanh, hôm nay new hỏi câu hy vọng hỏi trường đoản cú dịp vừa bước vào đồn chình họa sát: “Tay anh không vấn đề gì chứ?”

Ôn Thiếu Kkhô cứng định trả lời là chẳng sao. Vốn là ko có gì thật, chẳng qua là sinh hoạt bộ phận này có khá nhiều mạch máu đề nghị lượng ngày tiết tung ra tương đối những, trông khá đáng sợ mà lại thôi. Nhưng vừa thấy được vẻ nóng sắng trong mắt Tùng Dung, lời đã ra mang lại mồm lại ngừng lại. Anh cúi cong người xuống quan sát tay bản thân, vờ băn khoăn lo lắng nói dối: “Ừ, sợ là khá nghiêm trọng…” Read the rest of this entry →

“Bố mẹ những em nuôi các em Khủng mang đến chừng này, các em vất vả học y bao năm điều này chưa phải là nhằm đứng phía trên cho người ta làm nhục.

Chuyện xẩy ra quá bất ngờ. Sáng hôm sau Chung Trinc vừa nuốm ngừng áo xống ra đi thì nghe thấy giờ đồng hồ cãi cọ, còn tồn tại giọng phụ nữ tngày tiết phục dìu dịu, ngay tiếp đến là âm thanh thứ nào đấy bị đập xuống đất.

Xem thêm: Bí Quyết Giảm Cân Của Sao Hàn Đảm Bảo Hiệu Quả, Thực Đơn Giảm Cân Của Sao Hàn: Hiệu Quả Tức Thì

Vẫn còn mau chóng, người bệnh chưa dậy, cũng không tới tiếng giao ban, hiên chạy im lặng nên âm tkhô cứng kia nghe rất đáng để sợ hãi. Chung Trinh đi về phía vạc ra giờ, thấy mấy người bọn ông da ngăm black, thân hình vạm tan vỡ và một fan thanh nữ trung niên vẫn vây quanh nhị cô y tá nói nào đấy, vẻ mặt hết sức dữ tợn, thỉnh thoảng còn hất đồ dùng trên bàn xuống khu đất. Read the rest of this entry →

“Bên cạnh đó bà xã anh bao gồm tnhì.”

Tùng Dung nổi khùng…

Nửa giờ đồng hồ sau, Tùng Dung chsinh sống Ôn Thiếu Kkhô hanh về. Anh thong thả huýt sáo nghịch cùng với Nhường Chút ít. Rồi chẳng bận tâm đến vẻ giá lạnh của cô, anh huýt một bài xích thiếu nhi như khuyến khích.

Ánh nắng và nóng sáng ngời, bên tai là điệu nhạc vui mừng, Tùng Dung ghẹ chú ý giỏ xe pháo, trong số những cành bách thích hợp gồm mấy cây hành lá, trông cũng không quá cphía mắt.

Read the rest of this entry →

“Nếu tất cả một người đàn ông vào tầm khoảng tách đi hoàn toàn có thể vậy khăn uống giấy, ly giấy cơ mà cô đã dùng quăng quật vào thùng rác rến mà không cảm thấy đáng ghét 1 chút nào, là tôi thì tôi sẽ không nỡ bỏ anh ấy đâu.”

Sáng mau chóng bữa sau Ôn Thiếu Khanh đi bầy dục về, thấy cũng mang đến giờ rồi ngay tức thì vào bếp chuẩn bị bữa sáng, lại giao câu hỏi mang đến Nhường Chút, “Đi gọi Tùng Dung dậy, chớ làm cho cô ấy sợ hãi.”

Tùng Dung sẽ ngủ đủ giấc, đùng một cái cảm thấy một máy đầy lông cọ vào lòng bàn tay, mơ màng tỉnh lại, thấy sinc vật trước đôi mắt thì giật nảy mình, là Nhường Chút? Cô thẫn thờ một lúc rồi ngồi dậy, lúc này bắt đầu phân phát hiện nay mình vẫn nằm trong nệm. Hôm qua rõ ràng cô trằn trọc trên ghế ngồi, vậy nhưng ngủ thiếp đáp đi lúc làm sao không biết? Lại còn ngủ trên nệm Ôn Thiếu Khanh? Read the rest of this entry →

Bên em nửa đời, hạnh phúc của anh ấy.Tình anh sâu đậm, hạnh phúc của em.

Ôn Thiếu Khanh khô đang con quay sống lưng về phía cô nghe điện thoại thông minh, dáng vẻ sườn lưng trực tiếp tắp. Cô bỗng nhiên công bố gọi: “Ôn Thiếu Khanh!”

Giữa giờ đồng hồ ầm ĩ huyên náo, anh vẫn nghe được giọng cô, lập tức luân chuyển người quan sát, nói vào di động một câu rồi mau cngóng húi máy đi mang đến, “Sao vậy?” Read the rest of this entry →

“Thật ra cháu với Tùng Dung quen nhau nhiều năm rồi, mặc dù cách đây không lâu bắt đầu gặp gỡ và hẹn hò, nhưng cô ấy vẫn yêu thương thì thầm con cháu bao năm nhưng mà cháu lần chần, vậy nên cô ấy mới sầu não phiền khô muộn, tích tụ nhiều ngày thành tật.”

Hôm Giao vượt Ôn Thiếu Khanh bị call cho cơ sở y tế, mãi đến chiều bắt đầu tài xế về, anh chuyển Tùng Dung, Chung Trinch với Nhường Chút ít mang đến đơn vị tổ nghỉ ngơi Thành Nam. Suốt chặng đường, Chung Trinc liên tục chú ý Tùng Dung mỉm cười mừng cuống.

Tùng Dung lườm cậu, “Nhìn chị mãi cụ làm gì?” Read the rest of this entry →

“Ơ, con cháu chần chờ à? Đính cúc áo sẽ là gì, nó thêu bắt đầu giỏi chứ! Hồi xưa nó sẽ thêu cả bức Tkhô hanh minch thượng hà đồ đấy! Để hôm như thế nào bảo nó thêu mang lại cô bức Bạch thủ ulặng ương đồ nhé.”

Lúc xuống xe cộ, Tiêu Tử Uyên ổn rước nhị chiếc hộp bọc kín vào cốp xe pháo ra chuyển mang lại Lâm Thần.

Lâm Thần nhấn mang, vừa nhìn vẫn khôn cùng cảm đụng, “Tiêu Tử Uyên ổn, cậu tốt với tôi vượt, vẫn lưu giữ tôi ham mê nên ăn gì. Ở quốc tế tất cả tiền cũng ko cài được những lắp thêm này! Ngày nào thì cũng đề xuất ăn uống đồ ăn quốc tế, tôi sắp mửa ra rồi đây!”

Tiêu Tử Uim nói giọng nhẹ bẫng: “Không đề nghị tôi mang lại cậu, không dám dìm lời cảm ơn đâu. Tôi được bạn ta dựa vào chuyển cho cậu thôi.” Read the rest of this entry →

*

Bài viết mới

Tài khoản


Privacy & Cookies: This site uses cookies. By continuing to lớn use this website, you agree to their use. To find out more, including how to lớn control cookies, see here:Cookie Policy