ĐỦ YÊU THƯƠNG HẠNH PHÚC SẼ ĐONG ĐẦY

Nó chững lại.

Bạn đang xem: Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy

Có điều gì vừa níu chân nó.− Sao vậy Nguyên? Nkhô nóng lên chứ!Nó nhao nhác kiếm tìm kiếm ánh mắt nhưng nó vừa chạm phải giữa biển người đang ùa ra khỏi cổng trường. Có một ánh mắt vừa nhìn nó, vừa ngược lối với nó. Dòng người cứ như một cơn lũ cuốn nó ra ngoài cửa. Nó cố dính trụ lại, bỏ kế bên tai tiếng gọi í ới của đám bạn. Chỉ một dáng vẻ người đang lên cầu thang giữa loại người đang đổ xuống. Mắt nó lập tức dõi theo. Toàn bộ cơ thể nó như thúc đẩy nó chạy theo người đó. Nó cố sức len lỏi giữa sản phẩm đống người, nó chạy theo dáng người đó. Một lầu, hai lầu, bố lầu… dáng vẻ người ấy mất hút. Nó mải miết tìm trong vô vọng.***− Gặp người quen sao Nguyên?− À không… không tồn tại gì đâu…Lòng nó dậy sóng. Chợt…“Sáng mai, 8h, họp ở trường nha em!”Dòng tin nhắn cắt ngang suy nghĩ như sợi dây rất dài vô tận của nó. Cái gì thế này? Nó thở dài. Lại một cuộc họp hành của tổ chức, mà lại nó thì chẳng hứng trúc gì cả. Nó chỉ có tác dụng bởi trách nhiệm, vày nó không thể cách như thế nào khác để thoái thác. Hằng ngày, loay hoay với hàng tá công việc bên trên lớp, họp hành của tổ chức, rồi việc có tác dụng thêm, việc học… Mọi thứ cứ luân phiên vần như một guồng con quay ko dứt. Xã hội sao càng ngày vội vã, nếu bạn sống chậm lại, bạn sẽ không áp theo kịp được vòng xoáy của cuộc sống. Còn nếu bạn cũng vồn vã theo thì tất cả lẽ đôi thời điểm bạn đã bỏ quên rất nhiều điều trong cuộc sống. Mà gồm lẽ chủ yếu nó là một điển hình! Đôi lúc nó cứ làm hết việc này đến việc không giống, rồi cuối thuộc ngồi ngẫm lại, nó thấy nó thật cô độc, nó lẻ loi, nó cần một bờ vai để dựa vào. Nó sống với mẹ từ nhỏ. Chữ “ba” Lúc gọi ra cảm giác thế nào nó cũng ko bao giờ biết được. Đúng, nó bản lĩnh, nó mạnh mẽ nhưng lắm dịp nó cũng ý muốn bản thân một lần được mềm yếu. Thế nhưng do mọi thứ đang diễn ra bao bọc nó không cho nó chiếc quyền được như thế, nên nó vẫn đang cố gắng diễn tốt vai diễn của một cô nàng trưởng thành cùng chững chạc. Nó lại càng không phải là người có thể phụ lòng tin của người không giống. Bấy nhiêu đó cũng đủ biết quyết định sau này của nó như thế nào! ***Ồn ào, náo nhiệt cùng xa lạ! Đó là những cảm nhận đầu tiên từ thời gian vào văn chống đến giờ.Không vượt cạnh tranh để nó làm cho quen thuộc với bắt chuyện. Bản lĩnh từng nào năm tích góp giờ được dịp đẩy mạnh. Nó không thật toả sáng sủa nhưng đủ để người khác phải tò mò và hiếu kỳ. Sự vui vẻ, cởi mở, hoà đồng của nó làm mọi người cảm thấy nó thật sự dễ gần và dễ thương thuộc nhiều từ bắt đầu bằng từ “dễ” khác. Mọi người phân tách team để chuẩn bị cho"Ngày hội trao đổi sách" của trường.− Em xin lỗi! Em vào trễ nha anh.Nhân vật mới xuất hiện say mê mọi sự chú ý. Là người đó. Nó ngơ ngác. “Là người đó”, nó khẳng định với bản thân bản thân.

Xem thêm: Người Yêu Cũ, Anh Nhất Định Phải Hạnh Phúc Nhé Người Yêu Cũ, Hạnh Phúc Nhé Người Yêu Cũ

Người mới nhanh lẹ nhập vào đội của nó đang thảo luận. Bạn ấy cũng mau lẹ có tác dụng nó ấn tượng bởi sự tự tin cùng thông thái. Thật đáng ngưỡng mộ! Người mới cười thật hiền. Cười tít cả mắt. Ấy thế cơ mà lại dulặng đến lạ. Nó hoàn toàn bị cuốn hút ít. Nó không thể rời mắt khỏi bé người mà lại nó đã từng gặp một biện pháp kì lạ cùng nhanh chóng. Có lẽ nó đã mến người đó ngay từ tầm nhìn đầu tiên. Nó không tin tưởng vào loại gọi là “tình yêu sét đánh”. Nhưng có lẽ ngay từ lần đầu tiên, nó đã không né kịp mũi thương hiệu của thần Cupid. Mà cũng phải thôi, người như người đó bao gồm biết bao người theo đuổi. Người đó không đẹp bóng nhoáng như những vệ tinch bao quanh nó, người đó dễ thương một bí quyết kì lạ, nụ cười ngọt lịm chết người. Nó mê mẩn cũng bao gồm bởi nụ cười ấy và đôi mắt nhắm tịt mỗi cơ hội cười. Đã thế, nó lại càng choáng ngợp hơn trước thành tích quá “khủng khiếp” của người lạ. Phải nói gần như là toàn diện không khiếm khuyết! Chỉ mỗi một điều… người đó cực nhọc gần thừa. Sau nụ cười là một vẻ thờ ơ, lạnh lùng đến khó hiểu. Điều đó có tác dụng bé người ta cảm thấy sờ sợ, không đủ can đảm đến gần. Nó cũng thế. Nó biết là nó rất mến nhưng nó không thể nói thành lời. Nó cũng chẳng biết làm cho phương pháp làm sao để tiếp cận. Nó loay hoay trong vô vàn ý nghĩ. Miên man. Bứt rứt…− Cho bản thân xin số điện thoại − Người đó lên tiếng.− Số… À, à… 090.....− Nó lo lắng với bối rối.− Số bản thân đó. Bạn lưu lại đi. Mình còn hỗ trợ việc với nhau lâu dài hơn. Lưu số nhau sẽ tiện liên lạc hơn.− À, à…bạn thương hiệu gì? Để mình lưu…− Hoàng Quân − “Cái thương hiệu đẹp quá!”Nó chưa kịp nói tên nó thì người đó đã xin về trước vì có việc bận. Đến tên nó người ta còn không hỏi thì làm những gì tất cả hi vọng là người ta tất cả tí để ý tới nó. Chắc nó cũng như những người con gái bình thường khác, chẳng gồm tí gì đặc biệt, lướt qua rồi người đó cũng quên. Nó cũng tự nhủ với lòng mình, chỉ là một cơn cảm nắng, rồi sẽ nhanh lẹ hết với trở lại bình thường tức thì thôi. Nó vào danh bạ điện thoại, vào thương hiệu của người ấy, xoá chữ “Hoàng Quân”, save thành “nA(‘Ng”. Thói quen kì lạ ko bỏ được. Thích đặt người không giống vào thế giới riêng biệt của nó. Và Hoàng Quân sẽ là Nắng của nó.