ĐỌC TRUYỆN SAU CÙNG CỦA HẠNH PHÚC

Anh yêu em, cả đời này vẫn yêu thương mình em thôi” – Anh thì thầm cùng với cô vào đêm tân hôn.“Xạo, sau này em già đi chắc hẳn anh sẽ chán đấy, cơ hội đó đừng gồm ăn năn nhé” – Cô cười khúc khích rồi rúc đầu vào lòng anh. Cảm giác thật không nguy hiểm, và ngọt ngào làm sao.

Bạn đang xem: Đọc truyện sau cùng của hạnh phúc

“Anh thề …” – Chẳng nhằm anh nói hết câu, cô cấp đậy mồm anh lại. Cô không muốn tình thân quá nặng trĩu nại vì chưng phần đa lời thề thốt. Yêu là trường đoản cú lòng lòng bản thân, chứ chưa hẳn là trách nát nhiệm vày một lời hứa hẹn làm sao đó.“Sau này anh ý muốn có mấy đứa con” – Cô tựa lồng ngực anh chăm sóc hỏi.“Anh mong tía đứa. Con trai đầu lòng để làm anh cả, nó vẫn tương đương anh, bảo vệ mang đến mẹ và các em. Đứa trang bị hai là phụ nữ, nó đã lém lỉnh dễ thương nlỗi người mẹ nó. ngoại giả phụ nữ thì em tha hồ nước mà không đúng lặt vặt nhé” – Anh véo mũi cô cười cợt vui lòng Lúc nghĩ đến chình họa đứa con gái nhỏ dại xíu khệnh khạng ôm thiết bị lại đến người mẹ đun nấu cơm.

“Ghét kinh, anh cũng sẽ không đúng vặt nó chđọng đâu bản thân em. Mà đứa sản phẩm bố thì sao?” – Cô tò mò ngước quan sát ông xã. Vẻ phương diện anh trông thật gian.“À, đứa thiết bị tía thì trai tuyệt gái cũng khá được, nó chắc chắn rằng sẽ khá dễ thương. Nó vẫn là đại ca của cả gia đình mình đấy. Nếu là đàn ông anh sẽ mang đến con đến lớp lũ, còn con gái đã mang lại đến lớp võ. Ôi thiên thần của anh”. Anh thầm tưởng tượng mang đến đứa nhóc lắp thêm 3 cùng cười khà khà. Cô chú ý vẻ khía cạnh vừa hạnh phúc, vừa man trá của anh mà lại cũng đề nghị nhảy cười cợt. Cô đã sinh cho anh 3 đứa con, để thấy lúc ấy anh còn mỉm cười được nlỗi từ bây giờ ko.Niềm niềm hạnh phúc nhỏng vỡ lẽ òa lúc cô bao gồm tnhì sau vài tháng cưới nhau. Anh chiều chuộng cô như trứng mỏng tanh. Anh tải sách báo, lên mạng mày mò về cách âu yếm thiếu phụ có tnhị, về tâm lý của thiếu nữ khi sở hữu tnhì. Anh mong muốn nhỏ anh sinh ra trong tình thương của cả bố lẫn bà bầu. Anh cũng học tập biện pháp nấu đều món ăn uống bổ dưỡng mang đến chị em. Đi có tác dụng về, anh prúc trách rưới vấn đề nhà cửa để cô được sống. Những công việc đó sao rất có thể làm cho khó anh, cô còn vất vả mệt mỏi nhọc tập hơn anh các. Nhìn anh vớ bận với đa số câu hỏi điều này mà vẫn luôn vui lòng truyện trò với cô, cô nghĩ về mình là fan thiếu phụ hạnh phúc nhất khi có anh.

Nhưng niềm sung sướng đó chẳng được bao thọ, cô mất người con Khi bắt đầu được rộng 2 tháng. Theo chưng sĩ thì khung người cô có một chất như thế nào kia loại trừ đứa bé xíu thoát khỏi người mẹ. Bác sĩ nói đến sau cô cũng khá rất khó có con. Có lẽ đề xuất chờ đợi một phép màu mang lại anh và cô. Cô khóc, anh cũng khóc. Những giọt nước đôi mắt mất non nhức thương thơm. Anh càng thương cô nhiều hơn nữa trước. Có bất hạnh làm sao đau đớn rộng là bạn thanh nữ không được làm bà mẹ.

Suốt 7 năm, vợ chồng cô mong chờ một phép màu, nhưng lại nó mãi vẫn chẳng lộ diện. Niềm tin, sự muốn mỏi vào cô và anh đầy đủ nhỏng đnhỏ lửa chuẩn bị tàn. Lập lòe tuy nhiên vẫn thay giữ mang chút ít đtí hon tàn, nhằm chờ đợi một ngày nó bùng lên. Đã có những lúc cô cho rằng, chắc rằng cô cần giải bay mang đến anh. Cô không được gia công chị em, chẳng lẽ cũng bắt anh cả đời không được gia công phụ thân. Cuộc hôn nhân vốn dĩ nhỏng mơ giờ trsinh sống đề nghị ảm đảm lặng lẽ. thường thì cô lại thấy ngột ngạt và khó thở đến khó tính trong chủ yếu ngôi nhà của chính bản thân mình. Bởi anh chẳng phải trách móc, anh vẫn cứ im thin thít sống đó chờ đón thuộc cô. Nhưng cô lần chần cô cùng anh chờ đợi cho khi nào, với liệu ánh sáng đang lộ diện xuất xắc nên chờ đón cho cuối đời mà vẫn cô độc.

*

Đêm tối cô bất chợt tỉnh giấc, sờ sang sát bên thấy lạnh giá. Lặng đúng ra phòng tiếp khách thấy anh vẫn đốt thuốc ngoại trừ ban công. Dáng vẻ cô độc của anh ý làm tyên cô quặn thắt. Cô thấy bản thân như tù túng gây ra sự cô độc kia. Nếu không rước fan bà xã như cô, chắc rằng giờ này anh đã gồm một gia đình nhỏng mơ cùng với 3 đứa con đẹp đẽ dễ thương và đáng yêu. Anh cứ đọng âm thầm đứng đó đốt thuốc, hết điếu này mang lại điếu khác. Cuối cùng anh cũng xoay vào nhà. Ánh đôi mắt anh hoảng sợ khi phát hiện cô đứng bất động thân phòng tiếp khách. Anh lại gần khẽ mắng: “Sao em không gọi anh, đứng đây thọ mỏi hết chân rồi này”. Rồi anh bế cô vào phòng ngủ, vuốt ve cô như vuốt ve đứa bé gái sẽ hoảng loạn: “Nhắm đôi mắt vào ngủ đi em, ttránh sắp tới sáng rồi đó”.

Cô nghe theo lời anh, nhắm đôi mắt lại cầm gửi bản thân vào tâm lý lặng lìm. Nhưng lao động trí óc cứ đọng nlỗi u mê, chẳng ngủ sâu được. Thông thường cô lại đơ bản thân, nước đôi mắt rơi đằm đìa do một giấc mơ làm sao kia. Trong giấc mơ cô thấy mình được làm chị em, được ôm đứa con đỏ hỏn vào lòng cưng nựng nó. Cô khóc lúc nghe đến giờ khóc của nhỏ, cô khóc vui lòng vày ở đầu cuối đang được thiết kế bà mẹ. Nhưng Lúc lag bản thân tỉnh giấc, té ra kia chỉ là 1 niềm mơ ước. Giấc mơ sống động đến nỗi cô cảm thấy được cả làn domain authority non mềm của đứa tphải chăng ấy. Có tiếng anh xuất hiện phòng: “Em dậy rồi à, sao ko ngủ thêm chút ít nữa đi. Anh đã có tác dụng ăn sáng, một chút nữa là xong thôi.”

Nhìn dáng tín đồ đàn ông đeo tạp dề khuất sau cánh cửa, cô nhảy khóc. Vì sao rộng 7 năm qua anh vẫn tiếp tục như thế. Vẫn cđọng niềm nở, nuông cô rất đỗi. Anh những điều đó làm sao cô nỡ buông tay anh ra đây?

***

Gần đây thấy anh tốt trầm ngâm hơn trước đây, cô nghĩ là vì cuối năm công việc nhiều khiến cho anh mệt mỏi. Cô không cho là anh vẫn tất cả người phụ nữ không giống. Cũng đề xuất thôi, anh sẽ lặng lẽ cụ tay cô rộng 7 năm qua chờ đợi điều huyền diệu rồi. Giờ đã đến lúc anh buộc phải buông tay cô để đi kiếm máy niềm hạnh phúc thực thụ của mình. Hạnh phúc của gia đình cô thiệt muốn manh làm sao.

Cả tối hôm qua tự sau cuộc Gọi của cô gái tê, cô sẽ ngồi bất tỉnh mang đến sáng sủa. Anh về lại quê hương trong bộ dạng run sợ chú ý cô: “Em dậy mau chóng cố, sao ngồi bên cạnh này rét mướt thế”.

Cô ngước lên chú ý anh, vẻ căng thẳng mệt mỏi hốc hác khiến anh giật bản thân. Có nên do cthị trấn đêm hôm trước anh không về nhưng mà cô trngơi nghỉ nên nlỗi vậy? Anh ăn năn hận khôn xiết, cảm giác lỗi lầm làm cho anh khó chịu. Anh đi nkhô nóng lại kề bên cô, anh còn đang không biết giải thích với cô về chuyện đêm qua ko về bên ra làm sao thì nghe giọng cô hết sức nhẹ: “Mình ly hôn anh nhé. Cả đêm qua em vẫn xem xét rồi, em mong muốn ly hôn”.

“Anh … Anh xin lỗi cthị xã ngày qua không về đơn vị. Anh nhậu trong nhà thằng bạn, say thừa mấy thằng ngủ gục luôn ở đó. Em giận anh cthị trấn đó lắm hả. Thôi đừng giận anh nữa, sau đây anh sẽ không vậy đâu” – Anh giả dối cô, vẫn nghĩ cô đòi chia ly bởi vì giận chuyện đêm qua anh không về nhà.“Không, không phải em giận anh. Anh làm cái gi sai em cũng ko trách giận anh. Hơn 7 năm qua anh sẽ sinh sống lân cận em, em thấy hạnh phúc lắm rồi. Nhưng giờ đồng hồ gồm anh sinh sống cạnh bên, em thấy bức bối căng thẳng lắm, em không thích sống cùng với anh nữa”. Cô cũng không thích nói tới cthị trấn người con gái kia để triển khai anh nặng nề xử.

“Em có gì không hài lòng thì nói cùng với anh. Chúng mình đã hẹn là nên thắng thắn cùng nhau mọi chuyện dẫu vậy. Nếu em vẫn bực bội cùng với anh về cthị xã gì đó thì chiều đi làm về anh chuyển em qua công ty bà nước ngoài, em có thể làm việc bên kia mấy hôm cho khuây khỏa. Khi như thế nào hết giận anh thì về bên em nhé.”. Anh bao bọc lấy cô, vuốt dịu lên mái đầu cô. Anh phần đông làm vậy mọi khi dỗ dành cô.

Vậy là cô chuyển về đơn vị chị em đẻ nghỉ ngơi. Buổi trưa cô ttinh ma thủ về nhà xếp đồ đạc và vật dụng với hotline xe taxi mang về công ty chị em. Cô không muốn nhằm anh mang đi, bao gồm Khi lần tới cô và anh sẽ gặp nhau nghỉ ngơi tòa. Cô không thích lần ở đầu cuối chia ly sẽ rơi nước đôi mắt trước anh. Rồi có ngày anh sẽ quên cô, điều đó hãy để hình ảnh sau cùng vào anh là thiếu nữ đỏng đảnh giận dỗi còn rộng là hầu như giọt nước mắt chia ly. Bộ hình họa cưới, hình họa chụp phổ biến của hai vk chồng, gần như món vàng anh tặng ngay cô, cô Tặng anh,.. cô gần như mang đi không còn. Cô không muốn để lại hình láng của mình vào tòa nhà này. Tất cả phần đa gì nằm trong về cô thì nên bặt tăm, tất cả như vậy anh bắt đầu rất có thể tiếp nhận tình yêu mới một giải pháp đầy đủ. Thứ tốt nhất của mình cô còn lại chính là loại nhẫn cưới với tờ đối kháng ly hôn đã kí sẵn. Chẳng buộc phải một lời chia tay tuyệt giã biệt làm sao, chú ý hai vật ấy anh đang biết rõ toàn bộ.

Cô về công ty chị em sẽ được một tuần lễ. phần lớn lần anh tìm tới đơn vị, đến nhà bà mẹ cô tuy thế cô phủ nhận không gặp mặt. Rồi anh cũng đón hóng cô ở cổng đơn vị sau tiếng tung slàm việc. Vẻ mặt hốc hác của anh ý làm cho cô mong khóc, chắc rằng cả tuần ni anh ko cạo râu rồi. Nhìn thấy cô, đôi mắt đỏ hằn bởi vì mất ngủ của anh ấy vụt sáng sủa. Anh chạy lại di động cô, vẻ phương diện gần như là van nài: “Nói cthị trấn với anh, chỉ một chút ít thôi”.

“Vâng, anh thanh lịch quán nước bên kia đường trước đi. Em đi mang xe pháo rồi qua” – Cô ko nỡ lắc đầu anh. Cả tuần qua cứ mọi khi ai nói bao gồm bạn tìm kiếm gặp cô là cô lại khóc. Cô vừa ý muốn vừa sợ hãi gặp anh, hại sự yếu ớt của bản thân mình sẽ có tác dụng tan vỡ quyết trọng tâm kia, hại anh thấy được sự nhớ nhung, tị tuông vào mắt cô. Cô không đích thực đủ sức để đương đầu cùng với anh cơ hội đó. Nhưng giờ đây, thấy được tín đồ lũ ông bản thân yêu thương trước mặt. Anh tiều tụy mang đến nhức lòng, cô làm thế nào rất có thể khước từ anh phía trên.

“Anh vẫn ổn chứ” – Cô bắt đầu câu chuyện. Mới bao gồm một tuần không chạm chán nhưng giữa bọn họ sẽ tất cả sự gượng gạo vô hình dung.

“Em quan sát anh thấy có ổn định không? Còn em, em gồm tuyệt bị mất ngủ nữa không?” – Cô không cho là anh vẫn hỏi han về giấc ngủ của cô chứ đọng chưa phải về tờ solo ly hôn tê.

“Em ổn, em vẫn tồn tại ngủ nữa, ngủ hết sức ngon từ buổi tối cho sáng sủa. Em đã viết đối chọi ly hôn rồi, anh ký đi rồi gửi mang lại em nhé” – Cô dữ thế chủ động nói về chuyện ly hôn. Anh ao ước gặp mặt cô chắc rằng cũng vì cthị xã này.

“Việc đó nhằm sau đi. Anh biết hôm anh không về đơn vị đó, cô ấy vẫn thì thầm cùng với em. Anh xin lỗi, thực sự xin lỗi em bởi vì đã giả dối. Xin lỗi em vày anh đang tất cả một thời hạn yếu đuối lòng, anh sẽ làm phản em. Anh không kiếm em để xin tha sản phẩm, nhưng mà anh ý muốn nói cùng với em một điều độc nhất, người anh yêu thương là em” – Anh nói một tương đối lâu năm rồi nhìn trực tiếp vào đôi mắt cô. Anh kiên trì, khác hoàn toàn vẻ phương diện lo lắng bồn chồn của buổi sớm hôm kia.

“Giờ thủ thỉ đó bao gồm chân thành và ý nghĩa gì nữa hả anh? Chúng mình hết duim phận rồi. Ngay mang đến một đứa con để thêm bó bà xã ông xã với nhau, bọn chúng tôi cũng không tồn tại được. Vậy thì vì sao cứ đề nghị níu kéo cuộc hôn nhân gia đình này? Quay lại với nhau để làm gì, để ngày ngày mỏi mòn chờ đợi sao? Anh ko nhận biết sự chờ đợi ấy đã dần dần mòn giết bị tiêu diệt tình cảm của hai đứa sao? Em chỉ thấy sự đơn độc, sự căng thẳng Lúc sống trong ngôi nhà ấy thôi” – Cô bình thản nói cùng với anh nhỏng nói đến chuyện của một bạn khác vậy. Lúc bấy giờ cô thấy bình tĩnh cùng thanh thanh hơn bao giờ không còn. Cô cđọng nghĩ mình chạm chán anh vẫn khóc lóc, nhưng mà không. Mắt cô ráo hoảnh, tlặng cô hình như cũng không thấy đau đớn nữa. Có lẽ cô sẽ quyết vai trung phong lắm rồi, hồ hết cthị xã nên kết thúc tại thời điểm đó đang không hề nhức nữa, không thể cảm giác tự ti tội lỗi dày vò nữa.

Xem thêm: 8 Cuốn Sách Dạy Làm Giàu Hay Nhất Nên Đọc Khi Khởi Nghiệp, Bí Quyết Làm Giàu Của Napoleon Hill

“Dù em tất cả nói sao thì anh vẫn đợi. Anh vẫn là ông xã em, anh sẽ đợi mang lại khi nào hầu hết nút thắt trong tim em được tháo gỡ” – Anh vẫn bền chí với ý kiến của chính mình.

“Anh ngóng em cũng bất lợi thôi. Cái điều kỳ lạ tê sẽ không bao giờ đến, và em cũng biến thành ko khi nào trsống về là em trước đây. Anh làm cho vậy là từ bỏ quấy rầy và hành hạ bản thân thôi. Lúc như thế nào anh nghĩ về thông suốt thì ký đối kháng với gửi cho em nhé. Chúc anh sau này vẫn kiếm được niềm hạnh phúc thực thụ của mình. Chào anh” – Cô lặng lẽ âm thầm vùng dậy ra về.

***

*

Hai tháng sau…

Cô có thể vẫn quen với cuộc sống không tồn tại anh. Cũng may có gia đình ngơi nghỉ ở bên cạnh, cô thấy phần nào bớt cô đơn. thường thì trên phố, cô cảm xúc có hai con mắt vẫn dõi theo mình, cô biết đó là anh. Những lúc đó cô thì thầm xót xa cho bạn, mang lại anh. Vì lẽ gì nhưng mà cô cùng anh lại sở hữu ngừng như vậy này? Giá như sau thời điểm chia ly, anh sống niềm vui mặt người new thì cô đang không nhức điều này. Giờ cô chẳng thấy xúc cảm ghen tuông dằn vặt bản thân. Không nên do đã hết yêu thương anh, mà vì vẫn tồn tại yêu thương anh không hề ít đề nghị mọi khi ghi nhớ tới vẻ phương diện ưu tmùi hương của anh cô lại thấy xót xa.

Cô xả thân quá trình, ko kể gia đình thì các bước là vấn đề cô bận lòng độc nhất vô nhị. Cô xác định cả đời bản thân đã làm việc vậy. Vì nạm cần phấn đấu sự nghiệp vững vàng đá quý, cô sẽ xin một người con nuôi cùng chăm sóc nó thật giỏi. Suy suy nghĩ kia làm cuộc sống thường ngày của cô ấy vui rộng, tất cả ý nghĩa hơn. Chắc do làm việc cơ mà đi dạo này cô nhỏ xíu cùng tươi tốt. Mẹ có tác dụng đủ món tẩm ngã mang lại con gái nhưng lại cô ko ăn uống được mấy. Đôi lần chị em giục cô đi khám căn bệnh coi bao gồm bị suy yếu cơ thể không tuy thế cô lần lữa mãi chẳng chịu đựng đi. Cô biết bản thân chẳng làm thế nào cả, chỉ với thời gian vừa rồi quá căng thẳng cần new vậy. Giờ đều chuyện chấm dứt rồi, không nhiều bữa nữa ăn uống ngủ giỏi lại mức độ ngay lập tức mà.

Hôm ni cô về sớm hơn số đông ngày. Cái xúc cảm ói nao nhỏng bị cảm nắng làm cô khó tính đề nghị xin phnghiền nghỉ sớm. Về cho đơn vị cô ở bệt bên trên nệm. Mẹ lo ngại pha cho cô cốc nước cam nhưng mà vừa gửi vào miệng cô ói ra hết. Nằm bên trên nệm cô lại ghi nhớ mang đến anh. Ngày trước khi cô bị mệt mỏi, anh cũng hay pha nước cam rồi bón từng thìa mang đến cô uống. Giờ thì cũng chính là nước cam, tuy vậy là mẹ pha, với cô thiết yếu uống được vì chưng quá mệt. Cô khóc rồi ở thiếp đi thời gian làm sao ko tuyệt. Mãi cho đến khi có fan khẽ lay lay cô mới giật bản thân tỉnh giấc: “Mẹ, hiện thời là mấy giờ rồi ạ, nhỏ ngủ quên mất”.

“8 tiếng buổi tối rồi. Con ngủ hơn 4 giờ rồi đó. Dậy cọ phương diện cố kỉnh đồ vật đi rồi ăn cháo. Mẹ hầm cháo cho bé này”. Mẹ êm ả dịu dàng nâng fan cô dậy.“Vâng, con cũng thấy đói bụng rồi”. Cô nũng nịu mỉm cười cùng với chị em rồi cùng với tay mngơi nghỉ nắp sơn cháo ra. Mùi cháo làm cho bụng cô lộn lạo, không hẳn cảm hứng đói mà là cảm giác mong muốn ói. Cô bịt mồm chạy gấp vào phòng tắm và ói ra toàn quốc. Mẹ cô thấy vậy cũng chạy vào theo, đỡ cô ngồi xuống rồi lấy nước mang lại cô xúc miệng

“Mẹ, chị em làm bếp cháo cùng với gì vậy, sao con ngửi mùi này tởm cổ quá” – Cô nhăn nhó đón ly nước từ bà bầu. Cái hương thơm từ bỏ sơn cháo vẫn làm cô nkhiến ngấy.“Mẹ nấu nướng cháo tyên cật bé vẫn ham mê ăn uống cơ mà. Tyên chúng ta new phẫu thuật lợn dịp chiều vẫn tươi ngon lắm” – Mẹ cô ngửi đánh cháo. Bà thấy sơn cháo cực kỳ thơm, bám mùi gì khiến cô tởm cổ đâu nhỉ. Một ý suy nghĩ thoáng vụt lên vào đầu bà, hay là… Đúng rồi, biểu lộ của cô hệt nhau dịp bà có tnhì mấy đứa con. Có lẽ nào…. Nét mặt bà nhoáng vui mừng: “Tháng này con đang tất cả chưa?”.“Có gì ạ? … À, tuồng như không ạ”. Cô hốt nhiên nhìn vẻ phương diện sung sướng của bà mẹ rồi nhớ cho mon này mình chưa xuất hiện, mà mon trước mình cũng không tồn tại. Vì cthị trấn kia mà cô cũng chẳng xem xét đến cthị trấn này. Giờ ngẫm lại, thì những biểu lộ của cô ý cũng tương tự lần mang tnhị trước lắm. Có lẽ làm sao cô sẽ có thai? Không chần chừ thêm, cô chạy ra đầu phố mua que test. Nếu quả thật cô có tnhị thì ông trời thực thụ vẫn còn tmùi hương cô.

Nhìn nhị vén hồng đậm bên trên mẫu que test nhưng mà cô khiêu vũ lên vui mắt. Cô ôm chầm lấy chị em, khóc khóc mỉm cười cười: “Mẹ ơi, con có tnhị rồi. Con mừng vượt người mẹ ơi, vậy là bé con nó cho với con rồi”.

Mẹ khẽ vỗ nhtrằn nhẹ lên vai cô: “Sắp làm người mẹ rồi còn nhỏng trẻ em. Mà con chớ có dancing lên như vậy. Mấy tháng đầu này phải biết duy trì gìn nghe chưa. Để mai bà mẹ đưa nhỏ đi khám”.

Cả đêm kia cô nằm thủ thỉ cùng với đứa bé nhỏ trong bụng. Đêm đó cô nạm Smartphone, bấm số của anh ấy cho mấy chục lần rồi lại xóa đi. Đêm đó cô có giấc ngủ ngon Tính từ lúc mấy năm nay rồi.

Nghe bác sĩ nói em bé bỏng được sát 3 mon với trở nên tân tiến siêu mạnh bạo làm cho cô bật khóc. Cuối thuộc thì ông trời cũng tmùi hương cô, mang lại cô một niềm yên ủi lớn nhất cuộc sống.

***

“Cốc, cốc, cốc”. Tiếng gõ cửa làm cô đơ bản thân. Cứ đọng nghĩ rằng chị em đề xuất cô vọng ra: “Mẹ vào đi ạ”.

Cô vẫn gặm cúi viết nhật kí cho nhỏ yêu, cô muốn về sau nhỏ Ra đời vẫn biết được người mẹ nó niềm hạnh phúc thế nào khi gồm nó. Mãi dịp sau vẫn thấy yên lặng, cô vừa cười cợt vừa xoay đầu ra phía cửa: “Sao lúc này bà nước ngoài tiết kiệm ngân sách lời nói thế?”. Nụ cười cợt của cô sững lại Khi phát hiện tầm nhìn trầm ấm của anh ấy.

“Là anh sao? Sao anh vào được đây?”

“Ừ, anh trên đây. Là chị em đến anh vào”. Mẹ cô thỉnh thoảng vẫn thấy anh quanh lẩn quẩn làm việc cổng bên, quan sát lên phòng cô. Bà biết anh vẫn còn đó yêu cô, cô cũng khá yêu anh. Giờ cô lại sở hữu tnhị rồi, còn điều gì để tránh nhị tín đồ làm cho lành.

“Mẹ nói chúng mình tất cả bé rồi, có thật ko em? Anh sắp được làm bố rồi cần ko em?” – Anh hỏi cô cùng với vẻ phương diện hào khởi mong đợi.

“Ai bảo bé của anh chứ, bé của em thôi” – Cô vẫn còn đó giận dỗi anh. Đâu thuận tiện nói làm lành là có tác dụng lành nkhô hanh điều này. Mặc mặc dù trong thâm tâm cô, cô cực kỳ yêu thương với nhớ anh. Nhưng lời đang tâm sự rồi, đối kháng ly hôn cũng đã viết rồi. Làm sao chỉ do đứa con mở ra và lại nlỗi không tồn tại cthị trấn gì.“Vợ vẫn giận anh à? Vợ giận anh cũng khá được, tuy vậy ko được bi ai nghe chưa. Sẽ tác động mang đến con đấy”. Anh lại sát bao phủ lấy cô, mặc xác cô bội phản kháng, giãy dụa.

“Anh làm cho trò gì nắm, buông em ra. Ai là vk anh chđọng, em kí solo ly hôn rồi. Giờ bọn họ không thể dục tình gì nữa”. – Cô cố thoát ra vòng đeo tay anh, cơ mà càng cố kỉnh anh lại càng ôm cô chặt rộng.

“Anh không kí, anh cũng chưa khi nào từng nói là ly hôn. Đó là dịp em rét giận em nói vậy, anh không coi chính là lời thật lòng. Vả lại, mẹ bảo em rất hay nhớ anh cùng khóc nhtrần. Còn nói không có tác dụng vk anh nữa không?”“Anh….”. Cô còn chưa kịp nói gì nữa thì đã bị anh chặn đứng bởi một nụ hôn. Nụ hôn gồm giận dỗi, gồm nước mắt của cô ấy, có sự ăn năn lỗi của anh ý, với cả niềm hạnh phúc bởi đứa con không sinh ra.

Rất thọ sau anh buông cô ra, chú ý cô chân thành: “Về nhà cùng với anh nhé. Gái phệ đi lấy chồng rồi, vẫn về nhà nhõng nhẽo chị em sao được. Em ko tmùi hương bà mẹ à, bà mẹ mập tuổi rồi mà hơn nữa buộc phải chăm lo em đấy. Về công ty nhằm anh chuộc lỗi với bà mẹ con em mình nhé”.

Cô nhìn anh không nói được gì. Cô ngượng ngùng nghĩ về mang lại người mẹ vẫn đề nghị chăm lo bản thân, nhìn tín đồ bọn ông yêu thương thương suốt bao năm qua đang chờ đón cô một cái đồng ý. Và trong cả trái tlặng cô, nó đang dần gào thét cùng với cô rằng: “Đồng ý trở lại đi, mấy tháng qua tôi đau đớn cùng với cô lắm rồi”. Cô đồng ý nhè vơi với anh, cô đem tay vệ sinh phần đa giọt nước mắt đang lăn nhiều năm bên trên má, miệng chu lên: “Rồi anh vẫn biết tay em, cứ đọng ngóng xem”. Anh ôm cô cười hạnh phúc. Vậy là cuối cùng hạnh phúc thực sự đang đi vào cùng với anh cùng cô. Con con đường duyên nợ của họ tưởng chừng đã ngừng, hóa ra đấy mới là bước đầu ở một đoạn cua không giống. Anh tin con đường này sẽ kéo dài trường tồn, đến hết cuộc đời của mình.